Thứ hai, ngày 02 tháng một năm 2012
Sau khi hội họp xong, cả lớp bàn bạc sẽ tiến hành lên thăm bạn Trường ngay trong ngày. Vậy là ba chiếc xe lăn bánh...sau 20' có mặt tại nhà Trường. Tú mau nước mắt đã òa khóc nức nở khiến không ai kìm được cảm xúc...Trường đây ư? Đành rằng chúng mình cũng đã chuẩn bị tinh thần trước khi lên đây, nhưng sao trước những gì hiện ra trước mắt vẫn làm bạn bè nhói đau ... Phải làm gì đi chứ...làm thế nào để giúp bạn bây giờ? Có lẽ Trường cũng lờ mờ nhận ra bọn mình nhưng nhất định không chịu mở mắt, nhưng từ khóe mắt giọt nước mắt lăn dài.... vậy là bạn vẫn biết, vẫn cảm nhận được... vẫn nhớ tụi mình...
Lớp ơi! Chúng mình hãy cùng chung tay góp sức, hãy đoàn kết một lòng, hướng về nhau, hướng về người bạn thiệt thòi đang hàng ngày phải vật lộn với căn bệnh quái ác nhé. Mình chỉ mong chúng mình sống với nhau chân thật hơn, gần gũi hơn để mỗi lần họp lớp là một lần được sống thật nhất với mình... Các bạn đồng ý không?
Ban liên lạc 12B
Bi đát
Trả lờiXóa